Kết quả tìm kiếm cho "bữa cơm cuối tuần"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 273
Không có khái niệm ngày đêm, lễ, Tết, Khoa Cấp cứu Bệnh viện Đa khoa Kiên Giang mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân với nhiều bệnh lý khác nhau. Phía sau cánh cửa luôn sáng đèn là một guồng quay không ngừng nghỉ, nơi mỗi quyết định được đưa ra trong vài giây có thể định đoạt sự sống của một con người.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Giữa đại ngàn Tây Nguyên, Vườn quốc gia Kon Ka Kinh vẫn lưu giữ gần như nguyên vẹn những cánh rừng nguyên sinh cùng hệ động, thực vật quý hiếm.
Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng hơn cả không chỉ là giá trị của thứ quả ấy mà chính là câu chuyện về sự năng động, sáng tạo của những người nông dân nơi đây. Từ những người đi khai hoang năm xưa, họ đã biến một vùng đất đồi hoang vu thành miền cây trái trù phú, nơi mỗi mùa đi qua lại thêm những ý tưởng mới, hy vọng mới.
Mùa hè là khoảng thời gian để trẻ em nghỉ ngơi, khám phá bản thân và tích lũy kỹ năng sống. Nhiều gia đình đang chủ động tạo điều kiện để con tham gia các hoạt động bổ ích thay vì dành phần lớn thời gian cho thiết bị điện tử.
Người tiêu dùng ngày càng quan tâm đến chất lượng thực phẩm và nguồn gốc nông sản. Tuy nhiên, khoảng cách giữa mong muốn sử dụng thực phẩm an toàn và khả năng chi trả vẫn hiện hữu trong nhiều gia đình.
Dịp hè, nhu cầu vui chơi, trải nghiệm của trẻ em tăng cao trong khi sân chơi ở nhiều vùng nông thôn còn hạn chế. Các cấp bộ Đoàn đang triển khai nhiều hoạt động nhằm tạo môi trường sinh hoạt an toàn, bổ ích cho thiếu nhi.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Hơn 10 năm, một nhóm thiện nguyện ở phường Long Xuyên vẫn duy trì những phần ăn sáng giá 2.000 đồng dành cho người lao động nghèo, học sinh và người có hoàn cảnh khó khăn.